Thôi Vĩnh Chí chợt thấy lạnh buốt trong lòng.
Lúc này, Thôi Vĩnh Niên đã được thần cung nhận chủ, cơ duyên ngập trời này xem như đã rơi vào tay Sở Châu Thôi thị.
Nếu chỉ vì hắn mà khiến miếng mồi ngon đã đến miệng còn bay mất, thì không chỉ mình hắn phải chết, e rằng cả mạch của hắn cũng sẽ bị gia tộc chém tận giết tuyệt.
Nghĩ đến đây, trong mắt Thôi Vĩnh Chí lóe lên vẻ quyết tuyệt và điên cuồng.




